Nguyên tắc 17: Đừng lo sợ bị chỉ trích – không ai soi mói một kẻ tầm thường

Câu chuyện của Robert Hutchins

Năm 1929, ngành giáo dục nước Mỹ đã có một sự kiện gây náo động dư luận. Giới trí thức từ khắp nơi đổ về Chicago để xem xét thực hư. Vài năm trước, chàng thanh niên Robert Hutchins còn làm việc cho đại học Yale với tư cách là một người phục vụ, thợ đốn gỗ, trợ giảng, và người bán dây phơi quần áo. Vậy mà giờ đây, chỉ sau 8 năm, anh ta đã được giữ chức hiệu trưởng của một trong 4 trường đại học danh tiếng nhất Hoa Kỳ, Đại Học Chicago. Tuổi của anh ta ư? Ba mươi. Thật không thể tin nổi! Các nhà giáo có thâm niên lắc đầu. Những lời phê phán đổ ập xuống đầu “kẻ gặp may” này như một trận đá lở. Anh ta thế này, anh ta thế nọ – quá trẻ, thiếu kinh nghiệm – những sáng kiến về giáo dục của anh ta thật ngớ ngẩn… Ngay cả báo chí cũng góp phần vào trận chỉ trích

Ngày Roberts Hutchins được bổ nhiệm, cha anh đã nghe một người bạn của mình nói: “Sáng nay tôi đã bị sốc khi đọc một bài báo viết về con trai anh”. Và ông đã trả lời: “Vâng, bài báo thật cay nghiệt, nhưng suy cho cùng thì không ai lại đi soi mói một kẻ tầm thường cả.” Thế nên ông luôn dạy con mình : đừng lo sợ bị chỉ trích

Vâng, “đừng lo sợ bị chỉ trích”! Bởi nếu một người càng quan trọng, người ta lại càng cảm thấy hả hê khi hạ bệ anh ta.

Hoàng tử xứ Wales, sau này trở thành vua Edward VIII, đã thấm thía hoàn cảnh ấy. Lúc đó, hoàng tử khoảng 14 tuổi và đang theo học trường hải quân Dartmouth. Một ngày nọ, một sĩ quan thấy cậu đang ngồi khóc thì lại hỏi thăm. Lúc đầu, cậu khăng khăng không chịu nói, nhưng cuối cùng đành thú thực cậu bị những học viên khác bắt nạt. Vị thiếu tướng lãnh đạo nhà trường liền tập trung tất cả học viên và giải thích rằng hoàng tử đã không mách, nhưng ông muốn biết tại sao lại có lối đối xử thô lỗ ấy với hoàng tử.

Sau một hồi ấp úng, cuối cùng những học viên cũng thú nhận rằng họ làm thế chỉ vì muốn sau này, khi đã là những chỉ huy và tướng lĩnh trong hải quân của hoàng gia, họ sẽ có thể khoe rằng hồi nhỏ mình đã từng đánh cả nhà vua!

Vậy đấy! Thế nên ngay cả khi bạn bị đả kích hay chỉ trích thậm tệ, hãy nhớ rằng thực ra đối phương đang muốn chứng tỏ mình là người quan trọng. Điều đó có nghĩa là bạn đang làm tốt công việc và gây được sự chú ý. Nhiều người thường lấy làm hả hê vì đã trả thù được những người giỏi hơn và thành công hơn mình bằng cách gièm pha họ. Nhiều năm trước, Schopenhauer đã nói: “Những kẻ tầm thường lấy làm hả dạ trước những lỗi lầm và dại dột của các vĩ nhân”

Vì vậy, nếu bạn đang lo lắng vì bị chỉ trích bất công, hãy nghĩ đến Nguyên tắc 17 sau đây:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Contact Me on Zalo