Nguyên tắc 16: Luôn giúp đỡ người khác

Câu chuyện của C.R.Burton:

“Tôi không còn mẹ từ lúc 9 tuổi và mất cha khi 12 tuổi. Mẹ tôi bỏ nhà ra đi cách đây 19 năm và tôi chưa từng được gặp lại bà. Ba năm sau, cha tôi cũng qua đời vì tai nạn. Ông bà Loftin đã 70 tuổi, đã nhận nuôi chúng tôi. Ông bảo tôi có thể ở lại, ‘miễn là không nói dối, không trộm cắp và biết nghe lời’. Tôi nghiêm chỉnh tuân theo ba yêu cầu ấy, xem chúng như kinh thánh của mình. Rồi tôi bắt đầu đi học, nhưng sau ngay ngày đầu tiên, tôi đa về nhà trong nước mắt. Những đứa bạn học đã lấy tôi làm trò cười; chúng chế nhạo cái mũi to của tôi, rồi bảo tôi là “thằng mồ côi láo xược”. Tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm, cùng với những trò trêu chọc của bạn cùng lớp, mỗi ngày đi học với tôi như địa ngục. Tôi không bao giờ khóc ngay ở trường, nhưng khi về đến nhà thì lại nức nở. Thế rồi vào một ngày, bà Loftin đã cho tôi một lời khuyên giúp xua tan đi mọi rắc rối, lo âu và giúp biến những kẻ thù của tôi thành bạn bè. Bà bảo: “Ralph này, các bạn sẽ không trêu chọc và gọi cháu là ‘thằng nhỏ mồ côi láo xược’ nữa nếu cháu quan tâm và nghĩ cách giúp đỡ các bạn”. Tôi đã làm theo lời khuyên của bà, tôi học hành chăm chỉ, chẳng bao lâu sau đã đứng đầu lớp và cũng tránh được sự ganh ghét bởi luôn sẵn lòng giúp đỡ các bạn.

Tôi thường giúp mấy cậu bạn cùng lớp viết bài luận, có lần còn làm hộ mấy cậu khác cả một bài thuyết trình hoàn chỉnh. Có cậu rất sợ mọi người biết việc đang phải nhờ tôi giảng bài nên lần nào đến nhà ông Loftin cũng nói dối mẹ là đi săn chuột đồng và vờ dắt chó theo. Tôi còn giúp một cậu nữa viết bài bình luận sách và bỏ ra các buổi tối kèm toán cho một bạn gái.

Rồi hai ông hàng xóm của tôi bị qua đời vì tuổi tác, một phụ nữ bên cạnh nhà cũng bị chồng bỏ rơi. Tôi trở thành người đàn ông duy nhất của cả bốn gia đình. Suốt hai năm, tôi làm đỡ việc cho những quả phụ này. Trên đường đến trường hoặc về nhà, tôi thường ghé qua trang trại của họ, giúp họ chặt củi, vắt sữa bò, cho gia súc ăn. Từ kẻ bị nguyền rủa, ghẻ lạnh, tôi trở thành chàng trai được chúc phúc. Mọi người coi tôi như một người bạn, tất cả đều xuất phát từ sự quan tâm ấm áp. Vì bận rộn và vui vẻ giúp đỡ người khác nên tôi chẳng mấy khi có thời gian lo buồn; và đến giờ, đã 13 năm trôi qua, chẳng còn ai gọi tôi là thằng mồ côi láo xược nữa”

Dưới đây là phát biểu gây sửng sốt của Alfred Adler, một nhà tâm thần học vĩ đại. Ông thường nói với những bệnh nhân mắc chứng trầm cảm của mình rằng:

” Anh có thể khỏi bệnh trong 14 ngày nếu tuân theo đơn thuốc này: mỗi ngày hãy cố nghĩ cách làm vui lòng một ai đó”

Tại sao mỗi ngày làm một việc tốt lại có thể đem lại hiệu quả tốt lành đến thế cho người thực hiện? Bởi vì khi cố gắng làm người khác vui lòng, chúng ta sẽ thôi không nghĩ đến bản thân, cũng có nghĩa là thôi không nghĩ đến chính thứ đã tạo ra nỗi lo lắng, sợ hãi và u sầu của chúng ta”

Lúc này có lẽ bạn đang tự nhủ: “Ồ không biết điều này có thể giúp gì được cho tôi đây? Nếu tôi có cơ hội gặp những hoàn cảnh khó khăn, nhất định tôi sẽ giúp đỡ. Nhưng hoàn cảnh của tôi lại khác: chỉ là một cuộc sống buồn tẻ và hết sức bình thường với công việc nhàm chán 8 tiếng mỗi ngày, chẳng có kịch tính nào xảy ra để tôi có thể giúp đỡ người khác cả. Chẳng có tình huống nào để tôi phải quan tâm người khác. Mà tại sao phải làm thế? Có lợi ích gì đâu?”

Nhưng bạn hãy nghĩ mà xem, dù bạn có cuộc sống chàm chán đến đâu thì chắc chắn mỗi ngày bạn đều gặp một vài người. Bạn cư xử như thế nào với họ? Bạn hờ hững liếc qua hay chú ý tìm xem những điều nào đang làm họ khó chịu? Chẳng hạn như người shipper – vất vả ngược xuôi phơi nắng để chuyển hàng cho bạn, nhưng có bao giờ bạn quan tâm xem anh ấy sống ở đâu hay vợ con thế nào không? Một ly nước lọc cũng đủ làm ấm tình người thời điểm đó.

Còn người bán vé số, thằng bé đánh giày… Họ cũng có những rắc rối, ước mơ và khát vọng của riêng mình. Họ cũng khao khát được chia sẻ với ai đó. Nhưng bạn có cho họ cơ hội không? Đã bao giờ bạn quan tâm?

Giáo sư William Lyon đã truyền cảm hứng cho tôi bởi quan điểm sống của ông:

“Tôi không bao giờ bước vào một khách sạn, một hiệu cắt tóc hay một cửa hàng mà không nói điều gì đó làm hài lòng những người mình gặp. Tôi đối xử với từng người như một cá nhân riêng biệt và không bao giờ có thái độ coi thường họ là những nhân viên đơn thuần. Đôi lúc tôi khen đôi mắt hay mái tóc của cô gái phục vụ trong cửa hàng. Tôi hỏi người thợ cắt tóc liệu anh có thấy mệt khi phải đứng cả ngày không, hay vì sao anh lại chọn nghề cắt tóc – anh đã làm nghề này bao lâu rồi và anh đã cắt cho bao nhiêu người. Tôi thấy mọi người rất thích thú khi nhận được sự quan tâm. Tôi thường bắt tay những người phục vụ đã giúp tôi khuân đồ. Điều đó khiến họ phấn chấn lên rất nhiều và làm việc hăng say hơn trong cả ngày hôm ấy. Vào một ngày hè nóng nực, tôi đến toa phục vụ đồ ăn của chuyến tàu hoả New Heaven để dùng bữa trưa. Ở đó đông đúc ngột ngạt như một cái lò và tốc độ phục vụ hết sức chậm chạp. Cuối cùng, nhân viên phục vụ cũng tới chỗ tôi đưa thực đơn, tôi nói: “Nóng nực thế này thì những người nấu ấn trong bếp chắc phải vất vả lắm nhỉ?”. Người phục vụ kêu lên: “Trời đất ơi, ai đến dây cũng chỉ phàn nàn về thức ăn, kêu ca vì phục vụ chậm chạp, nhăn mặt vì nhiệt độ và giá tiền. Tôi đã nghe họ than phiền suốt 19 năm nay và ngài là người đầu tiên, cũng là người duy nhất tỏ thái độ cảm thông với những đầu bếp đang nấu ăn trong căn bếp nóng nực đằng kia. Tôi ước gì có thêm nhiều hành khách như ngài để cho chúng tôi đỡ khổ”

Đó chính là điều tôi muốn nói. Bạn không cần trở thành nhà cải cách xã hội để cải thiện thế giới. Bạn có thế giới riêng của mình, bạn có thể bắt đầu ngay từ sáng mai với những người bạn gặp. Điều đó mang lại lợi ích gì cho bạn? Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, hài lòng và tự hào hơn về bản thân. Ngạn ngữ Trung Hoa có câu: “Bàn tay trao tặng hoa hồng luôn lưu lại hương thơm”

“Khi bạn tốt với người khác, nghĩa là bạn đang tốt với chính mình”. Nếu muốn tốt với người khác, hãy bắt đầu ngay đi thôi, vì ta chỉ đi trên con đường này một lần.

Xoá tan âu lo, gieo mầm hạnh phúc và thanh thản bằng nguyên tắc 16:

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Contact Me on Zalo