Nguyên tắc 9: Sống với hiện tại – bỏ qua quá khứ

Khi bước vào một viện bảo tàng khảo cổ học, nhìn những phiến đá có dấu chân khủng long, theo lời người quản lý thì chúng đã tồn tại cách đây 180 triệu năm trước. Không ai ngốc đến mức muốn quay trở lại 180 triệu năm để thay đổi những dấu chân đó. Nhưng suy cho cùng, việc rất nhiều người trong số chúng ta cứ tự dằn vặt mình về những chuyện vừa mới xảy ra cách đây 180 giây cũng chẳng khôn ngoan hơn chút nào. Chắc chắn chúng ta không thể thay đổi những gì đã xảy ra, dù chỉ cách đây 180 giây, mà chỉ có thể thay đổi hậu quả của chúng.

Cách duy nhất để cho quá khứ trở nên hữu ích là dũng cảm phân tích những lỗi lầm đã qua để tự rút ra bài học – rồi quên hẳn chúng đi.

Câu chuyện tại trường trung học George Washington – New York:

“Hồi đó tôi chỉ mười mấy tuổi nhưng lại mắc căn bệnh hay lo lắng. Lúc nào tôi cũng lo nghĩ và tự dằn vặt mình về những sai lầm trong quá khứ. Một buổi sáng nọ, cả lớp tôi tập trung ở phòng thí nghiệm và thấy Tiến sĩ Paul Brandwine đã chờ sẵn với một chai sữa đặt chông chênh ở mép bàn. Chúng tôi ai nấy đều ngồi nhìn chằm chằm vào chai sữa và băn khoăn tự hỏi không biết thầy định làm gì với nó. Rồi đột nhiên, tiến sĩ Paul đứng dậy và gạt chai sữa rơi đánh xoảng một cái xuống chậu rửa tay, vỡ tan tành – rồi nói lớn: “Đừng than tiếc về chỗ sữa đổ đó”

Sau đó, thầy gọi tất cả chúng tôi lại gần chậu để xem những mảnh vỡ và bảo: “Hãy nhìn thật kỹ nhé, vì tôi muốn các em ghi nhớ bài học này suốt đời. Đằng nào sữa cũng đã đổ rồi – các em có thể thấy nó đã chảy xuống cống; và dù có lớn tiếng la lối hay vò đầu bứt tóc thì cũng chẳng thể lấy lại dẫu chỉ là một giọt. Lẽ ra chỉ cần để ý và cẩn thận một chút thì chai sữa đã không bị đổ; nhưng quá muộn rồi – tất cả những gì chúng ta có thể làm bây giờ là loại chuyện này ra khỏi đầu, quên nó đi và chuyển sang làm việc khác”.

Tôi đã từng ăn tối với Jack Dempsey (nhà vô địch thế giới Quyền Anh) vào một dịp lễ tạ ơn, và anh đã kể cho tôi nghe về trận thua trước đối thủ Tunney trong giải vô địch hạng nặng năm 1926. Theo lẽ tự nhiên, thất bại đó chẳng khác nào một đòn giáng mạnh vào lòng kiêu hãnh của anh. Cuối trận, anh thấy trọng tài giơ tay Tunney lên và tuyên bố người chiến thắng … Tôi không còn là nhà vô địch thế giới nữa. Một năm sau, tôi lại chạm trán với Tunney một lần nữa, mọi thứ chẳng có gì khác biệt, thời hoàng kim của tôi đã thật sự chấm dứt. Thật khó để không lo lắng về điều ấy nhưng tôi tự nhủ: “Mình sẽ không sống với quá khứ hay than khóc về những chuyện đã rồi. Mình sẽ đối mặt với sự thất bại này và không cho phép nó hạ gục”

Và Jack Dempsey đã làm đúng như lời anh nói. Anh mở nhà hàng Jack Dempsey trên đại lộ Broadway và khách sạn Great Northern tại đại lộ số 57 rồi tự đứng ra quản lý. Anh còn tổ chức các cuộc thi cũng như triển lãm về quyền anh. Anh bận rộn đến nỗi chẳng có thời gian và tâm sức để lo lắng về những chuyện đã qua. Jack Dempsey tâm sự: “Suốt 10 năm qua, tôi đã sống tốt hơn rất nhiều so với thời gian còn là vô địch quyền anh”

Có lần tôi đi thăm một nhà tù và điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả là dường như những tù nhân ở đây sống rất vui vẻ, chẳng khác gì những người bình thường ở bên ngoài. Khi nghe tôi thắc mắc về điều đó, quản lý của nhà tù trả lời rằng lúc mới vào tù, phạm nhân nào cũng tỏ ra rất cay cú và bất mãn. Nhưng sau vài tháng, phần lớn những người khôn ngoan đều tự chấp nhận quên đi nỗi bất hạnh của mình để sống ổn định, có ích và vui vẻ nhất.

Quản lý Lawes còn kể cho tôi nghe chuyện một tù nhân – một người làm vườn – vẫn thường ca hát khi đang trồng rau hay trồng hoa phía bên trong những bức tường cao ngất ngưởng của nhà tù. Người tù đó rõ ràng đã có cách nhìn nhận thông minh hơn nhiều người trong số chúng ta, bởi anh biết rằng dù có than khóc hay tức giận thì cũng không thể thay đổi được hoàn cảnh và hiện thực, chỉ làm cho cuộc sống của mình thêm đau khổ và mỏi mệt mà thôi

Hẳn nhiên ai trong chúng ta cũng có lúc phạm phải sai lầm và làm những điều ngớ ngẩn! Nhưng như thế thì đã sao? Có ai là người chưa từng phạm sai lầm? Ngay đến Napoleon cũng bị thua trong 1/3 số trận đánh quan trọng của mình. Dù sao thì cũng chẳng ai có thể quay ngược lại quá khứ. Bởi vậy, bạn hãy ghi nhớ nguyên tắc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Contact Me on Zalo